Sunday, April 24, 2011

Người Ảnh Hưởng Em Nhất Trên Đời



Em cũng không biết bắt đầu ở đâu nữa, em có rất nhiều người đã ảnh hưởng đến em từ nhỏ đến lớn mà không ai bằng mẹ em bởi vì không có một lần nào mẹ em đi trước em. Em nhớ hồi nhỏ khi mẹ em có thai em trai em (em mới có 3 tuổi thôi) và mẹ em tính đi qua tỉnh khác để mua thêm đồ cho tiệm gia đình em, mà khi mẹ em chưa ra 10 bước trước nhà nữa em chạy ra nhà với hai chiếc dép khác nhau và bắt mẹ em cho em đi theo. Mẹ em nói em ở nhà (em hỏi tại sao vậy vè mẹ em nói hồi nhỏ em gần bà ấy lắm) đi và chút mẹ về, mà em đổi đi vì vậy mẹ em nói, “nếu con đi mẹ sẽ không ẵm con được bởi vì mẹ đang có thai Hỏi. Rồi em gật đầu. Khi đi lên đồi mẹ em cười vì thấy em mệt và nói, “Con mệt không?” em nói, “Không mệt” rồi mẹ em ẵm em lên tay đi về nhà.

Khi em nghĩ đến việc này em hỏi sao mình trả hiếu được mà em thấy em thêm phiền phức và khó chăn nữa haha. Ví dụ khi em làm chung với mẹ em ở tiệm em với mẹ em không có một lần không cãi nhau, trời ơi, và bình thường em đang làm khách và mẹ em nói sao em chậm quá vậy, và em nói lâu lắm rồi em chưa làm ngón tay. Tuy nhiên, mẹ em biết nếu nói vậy em đi nhanh hơn bởi vì em có tính tình khó chịu, nhưng mà em muốn chứng minh cho mẹ em em làm nhanh hơn nữa.

Vì vậy em mới có tính tình chịu khó và siêng năng của em bởi vì mẹ em thường nói, “Cái này không được, cái kia chưa giỏi.” Thì mỗi lần em nghe cái câu này em muốn làm mẹ em vui và làm những việc ở nhà, ở tiệm, hoặc ở trường tốt hơn bởi vì mẹ em biết tiêu chuẩn của em cao hơn em nghĩ. Mà bây giờ nghĩ lại em phải cảm ơn mẹ em bởi vì mới có Đặng Triệu Minh hôm nay.

Saturday, April 9, 2011

Tại Sao Em Yêu Thích Vẽ




Em nhớ hồi em 6 tuổi và đang đi học ở Trường H.B. Anderson Tiger em thích gì có rất nhiều và khuôn hình bởi vì mặt của em chạy đến cái gì mà có hai vật đó. Và quan trong nhất là không phải em biết tự vẽ mà em bắt đầu nhìn bạn em vẽ con kỳ lân là lần đầu tiên em muốn vẽ.



Vào lớp 2,3,4,5,6,7 va 8 em muốn học lớp vẽ lắm là không có kỳ nào em được chọn môn vẽ bởi vì lần nào ai cũng muốn lớp này vì dễ quá. Mà khi em dọn qua thành phố Flushing và học ở Trường Trung Học Flushing em mới được có cơ hội lấy lớp vẽ trong 4 năm, và mỗi khi em được đi nhà bảo tàng về nghệ thuật ở Chicago (em đi khoảng 6-7 lần rồi).



Còn bà giáo của em trong 4 năm đó dạy em rất nhiều cách làm tranh nào là tranh khảm với tạp chí (cắt giấy thành 500 miếng nhỏ trở lên là gấp thành một bức tranh, nào là tô màu tranh với son acrylic và sơn nước, nào là làm gốm, nào là phác họa với bút chì, nào là nghệ thuật chấm nốt, nào là nghệ thuật giảm và đầu trành, nào là đổ sơn, muối, và sáp trên vải bạt để cho nó có hình dáng 3-D v.v.



Mấy bài đó bà giáo là cơ bản thôi, em thích nhất là phối hợp các nghệ thuật này và làm một bức tranh khác và thú vị.

Friday, April 8, 2011

Khi Em Sống Ở Tiển Banh Cali

Em lớn lên ở tiểu bang California hồi em 4 tuổi đến 8 tuổi và em có rất nhiều kỷ niệm hồi em còn nhỏ.

Kỷ niệm của em hồi học ở mẫu giáo là đi chơi ở đồng dâu và đồng bí đỏ vào tháng 10 bởi vì em nhỏ đi bộ ở ngoài đường với bạn bẻ và bà giáo đến hai đồng đó.

Sống ở Cali em nhớ mỗi cuối tuần gia đình em đi chơi ở ngoài bờ biển như đi tắm biển, đi câu cá, làm lâu đài cát với em trai, và ăn picnic với gia đình khác. Em cũng nhớ một lần em đi câu cá ở chú em và chú em câu được 4 đến 5 con cá mập và hồi đó em sợ lắm vậy vì em lấy tất cả giầy dép của mỗi người trên tàu và bỏ lên thùng đá thì mấy con cá mập không nhảy ra và ăn em.

Còn hồi em 6 tuổi em được đi đồi Big Bear ở phía bắc với ba em và gia đình bạn của ba em. Lần đó là lần đầu tiên em thấy tuyết, mà bây giờ em cũng sợ rồi…

Kỷ niệm đẹp nhất của em hồi 6 tuổi là đi chơi ở công viên gần nhà và công viên này có một cái ao và bình thường gia đình em đi ăn picnic ở đó, mà năm đó là sinh nhật em trai của em và cô em mua nó cái bánh sinh nhật hoàng tử Aladdin với kem mầu xanh. Mà sau đó em nhớ em lấy kem và trét đầy mặt em của em, và lúc đó nó có mới 2 tuổi thôi. Khổ nhất là em không nhớ hiệu quả là gì…