Em cũng không biết bắt đầu ở đâu nữa, em có rất nhiều người đã ảnh hưởng đến em từ nhỏ đến lớn mà không ai bằng mẹ em bởi vì không có một lần nào mẹ em đi trước em. Em nhớ hồi nhỏ khi mẹ em có thai em trai em (em mới có 3 tuổi thôi) và mẹ em tính đi qua tỉnh khác để mua thêm đồ cho tiệm gia đình em, mà khi mẹ em chưa ra 10 bước trước nhà nữa em chạy ra nhà với hai chiếc dép khác nhau và bắt mẹ em cho em đi theo. Mẹ em nói em ở nhà (em hỏi tại sao vậy vè mẹ em nói hồi nhỏ em gần bà ấy lắm) đi và chút mẹ về, mà em đổi đi vì vậy mẹ em nói, “nếu con đi mẹ sẽ không ẵm con được bởi vì mẹ đang có thai Hỏi. Rồi em gật đầu. Khi đi lên đồi mẹ em cười vì thấy em mệt và nói, “Con mệt không?” em nói, “Không mệt” rồi mẹ em ẵm em lên tay đi về nhà.
Khi em nghĩ đến việc này em hỏi sao mình trả hiếu được mà em thấy em thêm phiền phức và khó chăn nữa haha. Ví dụ khi em làm chung với mẹ em ở tiệm em với mẹ em không có một lần không cãi nhau, trời ơi, và bình thường em đang làm khách và mẹ em nói sao em chậm quá vậy, và em nói lâu lắm rồi em chưa làm ngón tay. Tuy nhiên, mẹ em biết nếu nói vậy em đi nhanh hơn bởi vì em có tính tình khó chịu, nhưng mà em muốn chứng minh cho mẹ em em làm nhanh hơn nữa.
Vì vậy em mới có tính tình chịu khó và siêng năng của em bởi vì mẹ em thường nói, “Cái này không được, cái kia chưa giỏi.” Thì mỗi lần em nghe cái câu này em muốn làm mẹ em vui và làm những việc ở nhà, ở tiệm, hoặc ở trường tốt hơn bởi vì mẹ em biết tiêu chuẩn của em cao hơn em nghĩ. Mà bây giờ nghĩ lại em phải cảm ơn mẹ em bởi vì mới có Đặng Triệu Minh hôm nay.









